PV: Thưa bà được biết về cuối năm các đơn đặt hàng của doanh nghiệp đang tăng, vì vậy chúng tôi rất mong bà chia sẻ nhu cầu về vốn của doanh nghiệp trong thời điểm này?
Vâng, đối với doanh nghiệp sản xuất như công ty chúng tôi, 80 đến 90% chi phí sản xuất là mua nguyên liệu sản xuất. Nhưng thường đến cuối năm giá thành của nguyên liệu lại tăng hơn, trong khi đó có những hơp đồng đã được ký, được chốt từ trước mà chúng tôi vẫn phải hoàn thành. Muốn thực hiện được thì phải có thêm vốn để mua nguyên liệu. Đây chính là vấn đề khó khăn, chúng tôi đã gõ cửa các ngân hàng nhưng đều được trả lời: ngoài vốn lưu động đã vay hoặc đáo hạn trả thì không cho vay thêm. Khó khăn cứ thế chồng chất khó khăn.
PV: Như vậy từ nay đến cuối năm doanh nghiệp của bà sẽ cần huy động khoảng bao nhiêu vốn.
Con số vốn mà chúng tôi cần huy động là rất lớn, ở mức khiêm tốn có thể đưa ra 1 con số cụ thể là khoảng 3,5 tỷ VND. Chúng tôi đã gõ cửa nhiều ngân hàng nhưng bị từ chối cũng nhiều. Chính vì vậy chúng tôi phải loay hoay dùng tài sản cá nhân hoặc vay mượn người thân để thế chấp vay, nhưng vay cũng chỉ được vay với lãi suất thương mại là 12%. Một mức lãi suất khá cao.
PV: Bà có thể cho biết những khó khăn trước áp lực nguồn vốn vay vừa khó vay lại vừa chịu mức lãi suất gần như làm khó doanh nghiệp như hiện nay?
Với những doanh nghiệp sản xuất như chúng tôi hiện nay, phải chịu áp lực cạnh tranh trực tiếp từ các doanh nghiệp Trung Quốc. Chúng tôi đang phục vụ thị trường xe máy Việt Nam nên phải bán với giá thành rẻ, chính vì vậy việc tính giá bán ra là rất sát sao.
Việc vay khó, vay với lãi suất thuơng mại cũng không dễ khiến chúng tôi phải đi vay tín chấp từ người dân, như vậy thì doanh nghiệp Việt Nam sẽ không bao giờ có lợi nhuận. Doanh nghiệp trong nước cứ loay hoay như vậy trong 1 cái “ vũng” mà không thể tự mình thoát ra khỏi.
PV: Trong chiến lược phát triển doanh nghiệp bà đang có định hướng đầu tư như thế nào?
Về cơ sở vật chất chúng tôi đã tạm ổn, chủ yếu chúng tôi muốn đầu tư thiết bị. Về ngành sản xuất phụ tùng của chúng tôi là một ngành rất mới mẻ, chúng tôi phải tự mày mò, vừa sản xuất vừa học hỏi. Chúng tôi phải tự đầu tư bằng nguồn vốn tự có của mình, trong khi đó chi phí mua thiết bị lại rất đắt. Ví dụ như một máy đúc áp lực 300 tấn mua mới của Đài Loan cũng lên tới 3 tỷ, của Nhật là 5 tỷ. Như vậy chúng tôi không đủ sức đầu tư thiết bị mới hiện đại mà chỉ mua thiết bị cũ từ các doanh nghiệp nước ngoài.
PV: Được biết hiện nay doanh nghiệp đang có gói kích cầu hỗ trợ cho doanh nghiệp 4%, và chính sách hỗ trợ phát triển ngành công nghiệp phụ trợ cho doanh nghiệp sản xuất phụ trợ như doanh nghiệp mình là 0%. Vậy bà đã được hưởng mức lãi suất trợ cấp này chưa?
Chúng tôi đã được hưởng mức hỗ trợ với lãi suất là 4% còn mức 0% chúng tôi chưa bao giờ được hưởng. Trên thực tế hiện nay, người Nhật đánh giá nền công nghiệp phụ trợ của VN tụt hậu so với Nhật 30-40 năm. Nếu cứ để doanh nghiệp Việt Nam tự loay hoay như hiện nay thì mức tụt hậu sẽ còn tăng hơn.
Trung Quốc là một tấm gương sáng cho chúng ta học tập: Chính phủ của họ đã thực hiện hỗ trợ một cách chuyên sâu, chính sách ấy được cấp dưới tiếp nhận triển khai một cách có trách nhiệm nên họ đã nhanh chóng rời bỏ nền công nghiệp phụ trợ gia công, trở thành công xưởng của cả Thế giới. Mong sao Việt Nam aungx sớm được như vậy.
PV: Như vậy bà có kiến nghị gì với các tổ chức tài chính về mức hỗ trợ vốn cho tương lai.
Những vốn huy động từ Ngân hàng dù khó nhưng nhiều năm nay chúng tôi vẫn huy động được. Chúng tôi muốn được các tổ chức tài chính Nhà nước hỗ trợ với lãi suất thấp chứ cũng không mơ đến mức lãi suất 0% để đầu tư mua thiết bị, và các mức ưu đãi lãi suất cần phải đúng và trúng với doanh nghiệp đang thực sự cần, đang đầu tư thật và sản xuất thật.
Hoàng Ngân- Thu Thủy